Home Góc nhìn Phật Pháp và bình phẩm

Phật Pháp và bình phẩm

by Trần Văn Dũng
0 comment

Tuổi đời, tuổi đạo không có ý nghĩa nhiều mà thực tại người tu đã đoạn trừ được bao nhiêu Vô minh và Hữu ái.
Còn vô minh thì còn Tham, Sân, Si còn Sầu bi khổ ưu não, còn luân hồi tái sinh.
Trong 3 ái thì Dục ái, hữu ái và phi hữu ái thì Dục ái có thể nhiều người có thể đoạn trừ được, còn hữu ái thì khốc liệt hơn nhiều và điều này có thể quan sát thông qua cuộc sống thế gian nhưng chỉ thực sự thân chứng được khi đối diện với cái chết.


Để trở thành bậc giải thoát thì theo PHÁP CÚ 294:
“Sau khi giết mẹ cha
Giết hai vua sát lỵ
Giết vương quốc quần thần
Vô ưu phạm chí sống”.
Giết Mẹ cha: Đoạn tận Vô minh và hữu ái.

Giết 2 vua sát lợi: Đoạn tận Chấp có- chấp không hay Thường kiến -đoạn kiến hay Duy tâm -duy vật.
Giết Vương quốc quần thần: đoạn tận 5 Thủ uẩn hay bản ngã.
Hiểu biết: Khổ do tiền bạc và người còn tại gia không chịu làm việc kiếm tiền cũng là Vô minh vì đó vẫn là hiểu biết Tâm thấy cảnh.

Hiểu biết đúng sự thật: Tham ái cảm giác dễ chịu khi có nhiều tiền và chán ghét cảm giác khó chịu khi không có nhiều tiền hay nói gọn Tham ái lạc thọ mới là nguyên nhân khổ.
Người tại gia vẫn làm việc mưu sinh cuộc sống và hàng ngày vẫn chánh niệm và tinh tấn vào công việc nhưng không có ràng buộc với các kết quả thì khổ sẽ không có mặt.

Bản chất quá trình tương tác các pháp chỉ là các tương tác thông tin. Có ít nhất là 2 nhân, các nhân đôi một tương tác với nhau cùng diệt mới phát sinh quả (có thể có nhiều quả). Hiểu biết đúng sự thật này thì sẽ không cho bất kỳ pháp nào là thường xuyên có, luôn luôn có mà là sinh diệt liên tục theo duyên khởi.


Tu là thay đổi Thấy và Biết và khi nào kho chứa thông tin Minh – Hiểu biết đúng sự thật thay thế Thông tin Vô minh – Hiểu biết không đúng sự thật. Khi ấy Chánh niệm có mặt thì lộ trình Tâm Bát Chánh đạo cũng khởi lên một cách tự động. Trên Lộ trình tâm Bát Chánh đạo có Không, Vô tướng, Vô tác, Khổ không có mặt.


Tín đồ Phật giáo giảm hay tăng không quan trọng. Điều quan trọng là bao nhiêu người đang tu chánh pháp và bao nhiêu còn chìm đắm trong tà pháp chưa nhận ra. Đạo Phật Thật dành cho một số ít người Trí. Điều này đã được khẳng định qua nhiều bản kinh mà ngài đã tự thán rằng:
“Pháp mà Ta chứng được sâu kín, tịch tĩnh, mỹ diệu, vượt qua mọi tư duy lý luận suông, chỉ có người trí mới có khả năng giác hiểu. Còn quần chúng này thì đam mê Ái Dục, bị Ái Dục ràng buộc nên Lý Duyên Khởi là một điều rất khó lĩnh hội và Niết Bàn, sự từ bỏ mọi Tham ái, sự chấm đứt mọi Tham ái, sự đoạn tận mọi Tham Ái cũng là điều rất khó lĩnh hội”.


Tâm là Vô tướng trạng mà dùng ngôn từ để khéo diễn tả đã là rất khó rồi nên việc người tu tranh luận nhau về pháp là điều rất bình thường, còn ai đã thấy và biết được sự thật về pháp và duyên khởi các pháp rồi thì không còn tranh luận với ai nữa.

You may also like

Leave a Comment